xây thanh quan

Aki Quang (ME)

ngày xưa má bảo …

… bảo là cái thằng Huỳnh nó hiền lành và rất ngu ngơ. Lúc ấy, tôi chẳng thấy thế mà cũng không biết nên nói ra làm sao. Tôi úp mặt vào lòng bàn tay, nhắm mắt rồi ôm má ngủ một giấc đến tận hôm sau.

Khi đó tôi đã học lớp 4, còn thằng em chuẩn bị vào lớp 1.

Má nói tôi hiền, không sai, vì ngoài việc đi học thì chẳng có việc gì cho một đứa chỉ thích cầm viết làm cả. Năm đó, nhà tôi bắt đầu buôn bán nước mắm và các loại nước chấm. Một cái sạp nhỏ đặt trước cái tiệm vàng to đùng ngay góc cầu nối liền 2 khu chợ miệt vườn.

đường về miệt thứ bao đời vẫn thế, chỉ trong ký ức của những đứa trẻ xa quê

Huyện An Minh thuộc tỉnh Kiên Giang, khi ấy chỉ là một nơi dập diều những cánh cò trên đồng xanh ngát và những chiếc xuồng ba lá lướt nhẹ trên sông với đủ kiểu chào mời tấp nập những thứ mà người thành thị giờ tìm đỏ mắt không ra.

Một góc rừng U Minh Thượng được khai thác thành Khu du lịch sinh thái. Từ thị trấn thứ 11 mà chạy ra đây mất tầm 1h đồng hồ chạy vòng vòng. Ảnh: ngandk

Sức sống một vùng quê ở cấp thị trấn như thế gọi là quá xôm tụ. Ngày hè thì bọn trẻ tụ tập trên mép tàu buôn nào to nhất trong xóm để tha hồ uốn lượn và nhảy cẩng lên rồi tiếp nước. Tôi luôn là kẻ đầu têu mấy trò nhảy-múa kiểu ấy. Đồng bọn là số ít ỏi những đứa thuộc con nhà tư bản đóng-mác nghèo nhất chợ. Riêng cái trò đá bóng là tôi bỏ cuộc. Thay vào đó, tôi dành thời gian chăm sóc khu vườn nhỏ trước cửa nhà. Thằng em trai quậy phá thay thằng anh moi móc tiền tiết kiệm từ quà ăn sáng của lũ trẻ trong xóm để tậu một trái banh to đùng để chơi, dù là chân đứa nào cũng teo tóp.

Suốt mấy năm tiếp theo, tôi vẫn sống trong niềm thích vẽ và hào hứng với những con số. Mãi đến sau này, tôi bỏ thôi cầm cọ và cũng ngán ngẫm nhẫm tính. 24 giờ đồng hồ cho một ngày đôi khi quá dài mà cũng quá ngắn để một kẻ thích rong chơi như tôi tìm được một chỗ đứng yên. Tốt nghiệp lớp 9, tôi thi đậu vào trường chuyên của tỉnh. Tôi là một trong những học sinh đầu tiên thi đậu vào một trường gọi là danh giá nhất trong tâm trí của các bậc phụ huynh miền miệt thứ – thứ 11. Có chút hãnh diện và tự hào với kết quả học tập nhưng nói tôi thuộc loại “cần cù bù thông minh” thì … tôi buồn.

Sự buồn này kéo dài đến hết Đại Học.

Tôi không biết nên làm như thế nào để mọi người thừa nhận “thằng ấy thông minh đấy chứ!”. Khi tôi du học với học bổng 100% thì ba má tôi gọi lại và nói: “Con thông minh nhưng không phải trong học thức mà là khôn ngoan và mưu mẹo trong cuộc sống”.

Điều này ám ảnh tôi đến tận bây giờ.

Đôi lúc, tôi thỏa hiệp với nhận định đó từ bạn bè hay những người bạn là đàn anh – đàn chị đi trước.

… Ừ thì thằng Quang giỏi mưu mẹo!

tìm mãi mới ra cái hình trông “mưu mẹo” thía này đấy!

Năm 2005, tốt nghiệp ĐH với điểm 10 cho công trình nghiên cứu về rau ở Đà Lạt, tôi lên máy bay với hành lý ngoài quần áo mua vội thì có được 100 USD và chục gói mì. Nói du học cho oai vì đó là niềm tin vào một tương lai tốt đẹp mà ba má tôi mong chờ. Nhà nghèo, con đi du học mà chỉ mang theo chừng ấy thì sao mà bậc làm cha mẹ nào không xót. Sang một đất nước xa lạ, cái tính hiền lành của tôi biến mất, thay vào đó là một lối sống gọi là thoải mái và chẳng quan tâm đến ai, kể cả những người bạn thân nhất lúc còn ngồi trên ghế giảng đường. Chúng tôi chưa được cấp bằng nhưng đã nổi đình đám vì là những sinh viên đầu tiên được cấp học bổng du học MBA chương trình Mỹ tại Đài Loan.

Những ngày đầu trên đất Đài, ngoài giờ học trên giảng đường thì hầu hết thời gian tôi mò đến thư viện. Nơi đã cho tôi tất cả những gì tôi quan tâm và yêu thích. Tôi tin chắc là tất cả bạn bè người Việt lúc ấy sẽ chẳng biết rõ tôi đã học và làm những gì suốt ngần ấy thời gian.

Về nước, tôi lao vào công việc liên quan đến giải trí.

Chọn lĩnh vực tổ chức sự kiện để thực tập mọi kiến thức mình học cóp được từ sách vở trong thư viện và qua những chuyến đi thực tế với đám bạn xứ Đài thân thiện và yêu quý cái sự lành tính của tôi.

Đã 3 năm trôi qua, vị trí của tôi bây giờ không thể gọi là đã thành công khi chọn đúng con đường sự nghiệp. Tôi học Kinh tế Nông Lâm và giờ làm việc trong ngành giải trí ở khâu sản xuất và tổ chức chương trình.

Vậy, liệu rằng tôi có vận dụng được kiến thức được bào mòn suốt 4 năm?

Câu trả lời là CÓ.

Đó chính là cơ sở phán đoán và tư duy từ A đến Z trong nông nghiệp. Nói cách đơn giản, lối suy nghĩa của tôi giống y chang một anh chàng nông dân tính toán cho 1 vụ lúa, và kèm cả việc xử lý rủi ro đáng tiếc xảy ra, kiểu như “trên trời rơi xuống”.

Vì thế, nếu bạn trẻ nào đã lỡ gắn bó với trường Nông Lâm thì hãy học cho đàng hoàng nhé!

ngã rẽ “dính líu”

Á! tóc đẹp! óc gọn! kakak

Tôi viết báo từ vài năm trở lại đây.

Không tự tin xưng là “nhà báo”, vì với con đường tôi đang bước cần công cụ báo chí để mở rộng mối quan hệ. Thừa nhận tính tham lam vốn đã tồn tại trong tôi từ nhỏ, nhưng rõ là cách rèn luyện các kỹ năng mềm thông qua công việc đã giúp tôi rất nhiều trong mỗi quyết định. Tôi không sống bằng nghề báo, nhưng mỗi bài viết đóng-mác bút danh của tôi đều có “câu chuyện” của riêng nó.

Đó là những đề tài tôi yêu thích và quan tâm.

Có thể tôi viết không xuất sắc, nhưng đó vẫn là thành quả lao động trí óc và cần được đón nhận. Quyền được trân trọng không thể đòi hỏi. Làm báo cũng có nhiều đườngvà cũng lắm ngã rẽ. Nghề báo theo tôi là “nghiệp” thì đúng hơn cả. Mà là “nghiệp” thì đòi hỏi người cầm bút phải có trải nghiệm và “máu nghệ sĩ”.

Sự tỉnh táo của nhà báo gọi là kỹ năng mềm.

Thật tình, tôi chưa hề suy nghĩ về bản thân mìnhcó được bao nhiêu tố chất để có thể trở thành một nhà báo. Những “câu chuyện” tôi viết đều mang đếnnhững cảm giác hoang mang và ức chế cho bạn bè. Ít khi tôi đặt lệch ngòi bút trước những vấn đề “nghe tận tai, nhìn tận mắt”. Thường những lúc ấy đọc rất “căng” cho cả tôi khi ngó lại.

Có thể, cái tính bướng bỉnh từ nhỏ đã “triệt tiêu” lối suy nghĩ một chiều.

Chọn cách phỏng vấn không chuẩn bị thông tin về nhân vật trước đã giúp tôi có thêm những người bạn là những bạn trẻ đang hoạt động nghệ thuật và vượt đến danh hiệu “người nổi tiếng”. Có thể họ không xem tôi là bạn. Với lại, thời đại ngày nay, việc làm bạn với nhau trong mối quan hệ 2 con người cũng đã dần trở thành một điều xa xỉ. Mọi người có thể chơi chung một nhóm bạn bè nhưng lại ít khi có được một người bạn của riêng mình. Và mọi mối quan hệ dường như bị đẩy lùi vào ngõ ngách.

Tôi quá tự ti chăng?

Kết thúc mớ chữ lằn nhằn này, tôi xin gửi đến các bạn trẻ nổi tiếng đã bỏ thời gian trò chuyện với tôi trong suốt thời gian qua một lời cảm ơn nhiệt thành. Rất quí trọng những điều các bạn đã chia sẻ. Hi vọng, mỗi bài viết sẽ là một món quà nhỏ giúp bạn nhớ đến anh chàng đầy “mưu mẹo” đi làm báo với lí do “ngã rẽ dính líu” này.

Sài Gòn, 1/6/2010

Aki Quang

nhắn nhủ:

ta tự nhận thấy, trong con người của ta hết 9 phần là xấu,

1 phần tốt ta đã gửi về gia đình.

Nên ta đành phải chọn ra phần xấu nhất

để biến nó thành cái tốt đẹp nhất của ta.

================================================

viết vào những ngày đầu năm – 2011, khi ở quê, miền miệt thứ – thứ 11

Một năm qua đi, chúng ta đều già thêm một tuổi và phải luôn nghĩ về nhiều chuyện của người lớn. Ai cũng muốn mình trưởng thành thật nhanh để trở thành người lớn.

Vì thế giới của trẻ thơ gói-gọn quá, hay chăng?

Cũng khó phân giải, vì không thể biết đâu là câu trả lời thuận tình nhất.

Mỗi một người đều có quan điểm sống của riêng họ.

Có người quay quắc tìm về thời thơ ấu, cũng có kẻ muốn mau-ăn-chóng-lớn.

Tất cả đều hợp lý.

Do ai cũng có thời thơ ấu và phải lớn nhanh để lo việc riêng.

Sống thú vị là đấy!

20 tuổi luôn là cái tuổi xuân xanh đẹp nhất trong cuộc đời, dù bạn có xấu xí hay nghèo khó đến mức nào.

Tết cũng vậy.

Tết là những ngày đẹp nhất trong một năm, dù là bạn có địa vị danh vọng quyền quý hay trong túi không có nổi một đồng.

Tết là gia đình,

là niềm vui của sự đầm ấm bên mâm cổ dành cho tổ tiên,

là lời răn dạy đầu năm của ông bà, bố mẹ

là những phong lìxì đỏ cho lộc xuân về,

là du xuân thăm bà con, hàng xóm, thầy cô và bạn bè cũ,

là đôi khi, tự mình ngẫm nghĩ về cuộc đời, về cuộc sống bộn bề lo toan phía trước,

là có thể, đôi dòng lệ ướt đẫm phiền muộn xuân sang và nhiều nhiều lắm!

Những ngày tết đang qua, dù có muốn nắm giữ cũng khó thể. Vì thế mà ba mẹ cứ bảo miết: năm cũ đã qua thì mọi chuyện không vui, không hay ho cũng trôi hết! riêng với mình thì không, không đời nào quên được những gì đã đến, đã xảy tới trong năm qua. Nhớ để nhắc nhỡ bản thân không quá tin người, không ban phát lòng tốt vội vã, không dốc sức tận tuỵ.

Phải hiểu rằng:

trời có luật nhân quả,

đất có giới hạn, ranh giới

người có kẻ tốt-xấu, giang manh, vụ lợi, đa đoan đoạn tình …

vì thế,

kẻ đắc đạo là kẻ rong chơi một kiếp người

Aki Quang, mồng 4 tết năm Tân Mão, 2011

51 thoughts on “Aki Quang (ME)

  1. .) There are certainly a lot of details like that to take into consideration. That is a great point to bring up. I offer the thoughts above as general inspiration but clearly there are questions like the one you bring up where the most important thing will be working in honest good faith. I don?t know if best practices have emerged around things like that, but I am sure that your job is clearly identified as a fair game. Both boys and girls feel the impact of just a moment’s pleasure, for the rest of their lives.

  2. bai viet co gi đó khiem tôn khi mới vào nhưng dần dần lột tả được bản năng , dôi luc cung có gì đó kiêu kì, c lúc sắc bán đầy nghị lực iu những dòng văn đấy

  3. Excellent set of tools ! However, the most efficient technique to get more comments still remains combining the two principles of writing killer content and interacting with other bloggers in your niche (especially by commenting in their blogs).

  4. Nhìn thấy anh chàng này trên một tờ báo cách đây mấy năm thấy vui vì bạn nhưng chỉ biết thế thôi vì chắc lâu rồi ko liên lạc biết có còn nhớ nhau không. Một ngày rảnh rỗi chợt thấy cái tên akiquang trên TV làm mình thấy tò mò, anh bạn ngày xưa đây sao ? Không tin nổi vào mắt mình nữa ! Thế là quyết định tìm xem anh bạn này đang ở đâu ?
    Kí ức của mình về anh bạn QCH là một anh bạn nhỏ nhắn, hay đọc sách lắm, không học chung lớp, Huỳnh học T3 mình học lớp V nhưng đám bạn thân của mình chơi với Huỳnh hay nhắc cái tên thân mật là Anh Ba. Ah, vẻ ngoài thay đổi nhiều nhưng giọng nói thì vẫn đặc trưng lắm !
    QCH là người mình kết bạn đầu tiên khi lên ôn thi ở RG, sau này ở cùng KTX (nơi nhiều kỉ niệm không thể quên được).
    Vui vì biết những người bạn cùng trường HMĐ, cùng KTX năm nào thành đạt. Chúc luôn thành công nha !

  5. Hi. I just noticed that your blog looks like it has a few code problems at the very bottom of your website’s page. I’m not sure if everybody is getting this same error when browsing your blog? I am employing a totally different browser than most people, referred to as Opera, so that is what might be causing it? I just wanted to make sure you know. Thanks for posting some great postings and I’ll try to return back with a completely different browser to check things out! London,UK

  6. Right after reading this posting, I pondered the exact same point that I invariably wonder about when scanning new blogs and forums. Just what do I believe about this? Precisely how must it impact me? This and additional posts on your weblog right here definitely give some stuff to look at. I essentially ended up right here via Yahoo when I was first doing some web study for some course function that I have. Usually good times browsing by way of and I’m hopeful that you will keep on writing new posts. Cheers!

  7. bua nay moi doc bai nay cua a Quang, bai viet nhieu mang nhieu tam tu va suy nghi qua, k biet msa co duoc la 1 trong nhung “nga re” do cua a k? ^-^ mong rang con duong tiep tuc cua a bang phang hon nhe, keke

  8. He estado buscando en la web en busca de algunas ideas sobre la manera de conseguir mi sitio web personal codificada, su diseño general y el estilo y el estilo son fantásticos. ¿Realmente el código que tu mismo o te hiciste un programador para hacerlo para usted?

  9. So not really on the same topic as your post, but I found this today and I just can’t resist sharing. Mrs. Agathe’s dishwasher quit working so she called a repairman. Since she had to go to work the next day, she told him, “I’ll leave the key under the mat. Fix the dishwasher, leave the bill on the counter, and I’ll mail you the check. Oh, and by the way…don’t worry about my Doberman. He won’t bother you. But, whatever you do, do NOT under ANY circumstances talk to my parrot!” When the repairman arrived at Mrs. Agathe’s apartment the next day, he discovered the biggest and meanest looking Doberman he had ever seen. But just as she had said, the dog simply laid there on the carpet, watching the repairman go about his business. However, the whole time the parrot drove him nuts with his incessant cursing, yelling and name-calling. Finally the repairman couldn’t contain himself any longer and yelled, “Shut up, you stupid ugly bird!” To which the parrot replied, “Get him, Spike!”

  10. bài viết là cả một hành trình đi tìm lấy đam mê của chính mình ! có thể hiện tại công việc anh đang chọn chưa đúng với chính anh ! nhưng mình nghĩ nó đã thay đổi đúng với đam mê thật sự của anh rồi ! vì khoảng thời gian anh thay đổi là cả một quá trình chọn lọc !
    Mưu mẹo àh ! mình nghĩ là “khôn ngoan” sẽ hay hơn chứ !

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s